Nghe thấy Lục Thanh nói ra vài chữ “nói chuyện cái con mẹ mày ấy, rồi tận mắt thấy cô vung ra một thanh đại đao dài nửa mét — Thời Vũ Vi sợ đến trợn tròn mắt. Con Tường Vi này… có điên không vậy?! Rõ ràng cô ta đã nói rõ, nếu hai người đánh nhau thì cũng chỉ là ngang sức ngang tài, kết quả là cả hai đều trọng thương. Vậy mà cô ta vẫn muốn ra tay?! Thời Vũ Vi còn chưa kịp nói gì, Lục Thanh đã vung đao bổ thẳng xuống, ngay chiêu đầu tiên đã nhắm thẳng vào đầu cô ta mà chém! “...Khoan đã!! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương