Ngọn lửa trong lòng bàn tay Lục Thanh biến mất, cả căn phòng rộng lớn lập tức chìm vào bóng tối. Giây tiếp theo, cô giơ tay búng ngón tay một cái. Ngay khoảnh khắc tiếng búng tay vang lên, bên ngoài cánh cửa liền vọng tới giọng nói của Thời Tố Tâm —“Chuyện gì vậy? Sao tự nhiên nhà lại mất điện rồi? Có lẽ vì mò mẫm trong bóng tối, giọng Thời Tố Tâm lộ vẻ cáu kỉnh:“Chú Lý? Chú Lý đâu rồi?? Mau đi xem có chuyện gì! Việc mất điện bất ngờ khiến mọi người bên ngoài trở tay không kịp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương