Vừa mới giây trước, Lục Thanh còn đang cố chấp nhận sự thật rằng mình có một gia đình mới, rằng ở Bắc Kinh cô còn có một người ông ngoại.

Giây sau, dì nhỏ của cô lại nói rằng ông ngoại cô sắp không qua khỏi, sắp chết rồi.

Cảm xúc lên xuống như tàu lượn siêu tốc, chính là như thế.

“Ông ngoại… Lục Thanh vừa mở miệng liền khựng lại, đổi giọng: “Ý cháu là, ông Thời bị bệnh gì mà nghiêm trọng như vậy ạ?

Thời Nhã lắc đầu, hít một hơi thật sâu.