Thực ra câu nói đó, với thính lực vốn rất tốt của Lục Thanh, cô cũng nghe thấy. Nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy anh năm bên cạnh mình tức giận đùng đùng lao thẳng về phía tên con trai tóc vàng vừa nói chuyện. Tên tóc vàng lúc đó đang cười hề hề nói chuyện với đám bạn, ánh mắt lén lút liếc về phía Lục Thanh, nụ cười đầy vẻ dâm dê và khó chịu. Hắn không ngờ lời mình nói lại bị Lục Du Dã – người đứng gần nhất – nghe thấy. Hơn nữa, loại người như hắn vốn dĩ nghĩ rằng, con gái dù có nghe được những lời như vậy cũng không dám làm gì đàn ông cả, chỉ biết âm thầm chịu đựng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương