Cửa vừa mở ra, Lam Vũ ngẩng đầu nhìn vào phòng, liền chết sững tại chỗ. Người đàn ông cao lớn anh tuấn đang ngồi trên ghế, ánh mắt thâm trầm, bàn tay to đang siết nhẹ eo thiếu nữ. Còn cô gái thì đang ngồi vắt ngang trên đùi anh, ngẩng đầu, hai tay vòng qua cổ anh. Đôi mắt đẹp của cô gái long lanh như phủ sương, gương mặt ửng đỏ như hơi men, đôi môi đỏ mọng như đóa hồng chờ được hái — quyến rũ, xinh đẹp. Cả hai người đều đang thở dốc, ngực phập phồng dữ dội, rõ ràng là chưa kịp lấy lại hơi. Họ vừa làm gì trước khi cửa mở — chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương