Lục Thanh hít sâu một hơi, xem như chuẩn bị kể hết đầu đuôi mọi chuyện cho Lệ Mục Trầm nghe. “Vừa rồi anh có nghe Ninh Ô gọi em là A Tường đúng không? Lục Thanh nói, “Thật ra em vốn là một gốc hồng ma ở tầng địa ngục sâu nhất. Vì hấp thụ đủ sát khí nên hóa thành yêu, có thể đến nhân gian, nhập vào thân xác con người. Còn Ninh Ô... có thể coi là tinh linh của ngọc trai. “Chỉ cần ở nhân gian có thân thể phù hợp với linh hồn của mình, yêu quái có thể nhập vào cơ thể người. Dù là người sống hay người chết đều được, nhưng tốt nhất là xác chết vừa mới qua đời, vì nếu nhập vào người còn sống, rất dễ xảy ra chuyện linh hồn giành quyền kiểm soát thân xác. “Vậy nên... bảo bối, Lệ Mục Trầm hỏi, “Tức là em nhập vào cơ thể Lục Thanh ngay sau khi cô ấy vừa qua đời không lâu? “Đúng thế. Nhưng lúc đó linh hồn của em đã lang thang nơi trần thế rất lâu, tình trạng cực kỳ yếu, cần bổ sung hồn lực. Vừa hay lúc đó em gặp được anh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương