“Trong lớp mình, có người thì đi chơi máy game, có người thì chơi bài rồi hát karaoke, còn lại là những người muốn chơi cùng bọn mình, họ còn gọi cả anh tư và anh năm của cậu tới luôn.

“Nhưng mà họ cũng nói rồi, mấy người như cậu, Minh Thần, Hách Dự, Hàn Cảnh với tớ, năm người tụi mình, bọn họ không muốn chơi mấy trò phải dùng đầu óc đâu, sợ đau não.

“Thế nên chơi thật lòng hay thử thách là hợp nhất, mọi người lần lượt xoay chai bia, chai chỉ vào ai thì người đó thua. Dựa hoàn toàn vào may mắn, rất công bằng.

“Lý thì tớ hiểu cả rồi, nghe Lam Vũ nói xong, Lục Thanh lên tiếng, “tớ chỉ muốn biết, chai bia ở đâu ra vậy? Tớ nhớ mẹ tớ chỉ chuẩn bị mấy chai rio thôi mà.

“Chuyện đó không phải lỗi của tớ đâu nha, là anh năm của cậu từ bếp nhà cậu bê ra mấy chai bia với rượu vang đó, Lam Vũ lè lưỡi nói, “ảnh nói không uống rượu thì mất vui, mà mẹ cậu thì không có ở đây, nếu ai uống say thì quản gia sẽ sắp xếp tài xế đưa họ về.