Lục Du Dã từ lâu đã muốn tung cú đấm này, xem như báo thù cho Lục Thanh vì những lời lăng mạ trước đó của Giang Du Thịnh. Chỉ là hành động của cậu quá bất ngờ, đến mức hai cảnh sát đứng cạnh cũng không kịp phản ứng, chứ đừng nói đến những người khác. Đợi đến khi mọi người phản ứng lại, thì chỉ còn thấy má trái của Giang Du Thịnh đã sưng vù lên. “Á!!! Tiếng hét thảm thiết như tiếng heo bị chọc tiết vang lên, máu mũi trào ra từ kẽ ngón tay đang ôm mũi của Giang Du Thịnh, nhỏ tong tong xuống đất. Nhìn thật sự vô cùng thê thảm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương