Sau khi nghe xong những lời của Lam Vũ, Lục Thanh không khỏi trấn tĩnh lại một chút. Lam Vũ là một người rất thông minh, tuy bình thường có vẻ vô tư lơ đễnh, nhưng thật ra vào lúc quan trọng lại rất tinh tế. Cô ấy không thân với viện sĩ Bành, nên đương nhiên đứng trên lập trường của cô mà lo lắng, sợ cô bị tổn thương vì chuyện này. Không thể không nói, ba điểm mà Lam Vũ nêu ra, Lục Thanh đều rất đồng tình, trong lòng cũng hiểu rõ lợi và hại. Một việc chỉ toàn mang lại điều xấu chứ không có chút lợi ích nào, thật sự sẽ có người làm sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương