Vừa nhìn thấy tờ giấy dầu màu nâu nhạt, Giang Đình đứng bên cạnh lập tức run lên, gần như không thể tin nổi. Gói giấy này chính tay bà ta đã mang về, không ai hiểu rõ bên trong có gì hơn bà ta. Lục Thiên Như càng trợn tròn mắt, sắc mặt lập tức tái nhợt như tờ giấy. “Cô… cô làm sao biết được… Lục Thiên Như như chợt nhận ra điều gì, đôi môi run rẩy cất giọng. “Là bà Vương nói cho cô biết sao? Vậy nên hôm đó bà ấy hoàn toàn không… Bảo sao, bảo sao sáng hôm sau anh ba không có chuyện gì, cứ thế đi đến Thịnh Cảnh! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương