Nhắc đến danh phận—

Lục Thanh nghĩ lại, hình như Lệ Mục Trầm cũng thiệt thòi thật.

Mỗi lần muốn gọi điện cho cô, anh chỉ có thể chọn buổi tối, khi cô đã về phòng hoặc không có ai bên cạnh.

Mỗi lần đến tìm cô, đều phải lén lút trèo tường vào vào ban đêm, đến nơi bị cô đè ép, bị cô trêu ghẹo, giọng khàn đặc rồi mà vẫn phải nhịn, đến sáng lại lặng lẽ rời đi một mình.

Nhìn kiểu gì cũng giống một vị thái giám chuyên đến hầu hạ giấc ngủ.