Sáng sớm khi mở mắt ra, Lục Du Minh có chút ngơ ngác. Anh nhớ rằng tối qua mình bị sốt, sốt đến mức cả người mơ màng, đầu óc quay cuồng. Trong cơn mê man, anh nghe thấy tiếng gõ cửa, cố gắng chống đỡ để ra mở cửa, kết quả vừa mở ra đã ngã vào người Lục Thanh. Sau đó, anh nhớ rằng cô gái hình như chỉ cúi xuống một cái rồi bế anh lên theo kiểu bế công chúa. Nghĩ đến đây, khóe môi Lục Du Minh giật nhẹ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương