Lục Thanh theo phản xạ đỡ lấy người vừa ngã vào mình, hít sâu một hơi rồi khẽ gọi: “...Anh? Lục Du Minh cả người nóng bừng, trán áp lên vai cô gái. Vừa nãy, anh nghe thấy tiếng gõ cửa, định hỏi ai đó nhưng cổ họng lại khô rát, không thể phát ra âm thanh. Gắng gượng bò dậy khỏi giường, cố sức mở cửa, nhưng vừa mở ra đã không còn chống đỡ nổi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương