Trên áo hoodie đen của đối phương thoang thoảng mùi hương chanh nhẹ nhàng, không quá nồng, cũng không khiến người ta khó chịu. Lục Thanh bị ôm trọn vào lòng, ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt, người có vẻ ngoài điển trai như bước ra từ một bộ truyện tranh, khẽ gọi một tiếng: “…anh trai? Lục Tử Nhiễm cong mắt cười, có vẻ rất hài lòng khi cô gọi mình là anh trai một cách tự nhiên như vậy. Khóe môi anh nhếch lên một đường cong đẹp mắt. Miệng thì nói “lần đầu gặp mặt”, nhưng hành động lại chẳng có chút xa lạ nào. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Lục Thanh một cái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương