Từ trước đến giờ, Phong Lăng chưa từng nghĩ mình sẽ gặp phải chuyện như thế này.Trong mắt cô, cảnh vật từng quen thuộc trước đây bỗng nhiên giống như một động băng, chỗ nào cũng có mũi băng nhọn, đi bước nào cũng cảm thấy cả người bị đâm đau.Phong Lăng đi về phía cổng căn cứ XI trong trạng thái mờ mịt, cô muốn ra ngoài nhưng lại dừng bước. Lúc đi tới trước cổng, cô nhìn bóng đêm bao la của ngoại thành bên ngoài căn cứ rồi tự hỏi bản thân, cô đã làm sai chuyện gì sao?Nếu cô không làm sai gì hết thì tại sao cô lại bị đối xử như vậy?Nếu không làm sai thì tại sao cô lại phải đi? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương