Phong Lăng đứng bên cạnh sofa một lúc, thấy Lệ Nam Hành cứ tựa vào lưng ghế mãi như thế, cô suy nghĩ một lát rồi quay người đi về phòng ngủ lấy một cái chăn mỏng ra, sau đó nhẹ nhàng đắp lên người anh.

Lệ Nam Hành nhắm hai mắt không có phản ứng gì, cô thấy thế đành ngồi xuống tấm thảm đặt trước ghế, ngẩng đầu nhìn người đàn ông hình như đang có tâm sự gì đấy, cô hỏi: “Lão đại, anh đang không vui sao?”

Người đàn ông kia không trả lời.

“Có tâm sự gì à?”

Anh vẫn không nói gì.