Cửa sổ xe hạ xuống, Kiều Phỉ liếc nhìn cô một cái: “Lên xe.”Phong Lăng nhìn thấy men say trong mắt anh ta, lập tức nhíu mày lại: “Anh uống say xong là thích chạy đến đây tìm tôi à?”“Lái xe đi ngang qua, biết cô ở đây nên không kiềm chế được, vốn chỉ muốn ở dưới này nhìn cô thôi, đợi đèn trong phòng cô tắt thì tôi sẽ đi.”“Rồi sao nữa? Sao anh vẫn gọi điện thoại tới?”“Chắc tại uống say, không đủ tỉnh táo, không đủ kiềm chế.” Kiều Phỉ nở nụ cười với vẻ tự giễu: “Nhất định phải đứng bên ngoài nói chuyện như vậy sao? Trong xe tôi có rượu, cùng uống vài chai nhé?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương