Nhưng Phong Minh Châu không cho là như vậy.Dạo gần đây, lúc nào cô ta cũng thấy tức bực. Nhất là khi từ trên xuống dưới nhà họ Phong đều đã đồng ý chuyện để Lệ Nam Hành lấy di vật của em gái cô ta, bà ngoại từ trước đến giờ vẫn luôn cưng chiều cô ta cũng không còn tiếp tục phản đối chuyện này nữa.Cô ta cảm thấy mình mất hết mặt mũi, hơn nữa ở nhà thì hoàn toàn cô độc một mình.Tức giận mà không trút được ra ngoài, cô ta cũng không còn cách nào khác nhưng từ thái độ, rõ ràng có thể thấy cô ta đang giận dỗi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương