Xem ra tâm trạng Kiều Phỉ không mấy vui vẻ.

Lúc này, trong đầu Phong Lăng chợt hiện lên vẻ mặt thúi quắc của Lệ Nam Hành khi anh bực dọc, cô cảm thấy hình như mình không nên đi gặp Kiều Phỉ.

“Không tiện lắm, hay thôi đừng gặp nữa. Ở bên ngoài, anh cũng có cuộc sống của riêng mình, chúc anh sau này mọi việc đều thuận lợi...”

“Tôi đang ở gần chỗ cô, sắp tới rồi, đợi tôi chút nhé.” Nói xong câu này, Kiều Phỉ lập tức cúp máy.

Phong Lăng đứng im tại chỗ, ngẩng đầu ngước nhìn dòng xe qua lại bên ngoài khu chung cư, trong lòng có chút hoang mang.