Chắc chắn không thể quay lại ngõ hẻm kia được, Quý Noãn kéo Phong Lăng chạy về hướng khác.Thế nhưng đối thủ lại không có ý định lãng phí thời gian, hắn không đuổi theo bọn họ mà bất ngờ quay về lái xe đuổi theo.Cũng không biết hắn định lái xe đuổi theo hay định đâm vào bọn họ.“Bà Mặc, cô đi trước đi!” Phong Lăng chợt dừng bước, không muốn làm liên lụy Quý Noãn.“Đi cái gì mà đi! Tôi không phải là anh em ở căn cứ huấn luyện của các cô, không biết đạo nghĩa hi sinh gì đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương