Nói đến thế này rồi mà cô còn ngây thơ cựa quậy trên đùi anh thì mới là vạn lần ngốc.Thấy cô ngoan ngoãn, tâm trạng Mặc Cảnh Thẩm mới khá lên.Anh vuốt ve tóc cô: “Giận cũng được giải tỏa rồi, cũng nói sau này không chọc giận nhau nữa, bây giờ tâm trạng con nhím bị nhổ hết gai đã nhẹ nhõm hơn chưa?” Quý Noãn buồn bực không trả lời, tất cả các giác quan đều dồn vào vị trí mình bị chọc vào.Rõ ràng cô đã ngồi im rồi, sao nơi ấy lại càng ngày càng cứng đến phát sợ thế này.“Đồ không có lương tâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương