Khoảnh khắc Quý Noãn đi tới trước cửa phòng hội nghị, nghe thấy thế cô liền dừng chân, gương mặt cứng ngắc.Ngày đó, lẽ ra cô không nên quá phức tạp hóa mọi chuyện, không nên tỏ vẻ hoài nghi và thiếu tin tưởng.Lúc đó, cô rất muốn tự hỏi, liệu mình có lưu lại dấu vết tình cảm trên quá khứ trong sạch như tờ giấy trắng của anh hay không.Bây giờ, thế này có tính là một câu trả lời gián tiếp không đây? Cô rất quan trọng đối với anh sao? Cùng lúc đó, Quý Noãn cảm thấy từ phía sau có một ánh mắt quen thuộc dõi theo bóng lưng của mình.Cô đứng ở chỗ cũ, biết rõ nơi này là phòng họp giáo viên, rất nhiều lãnh đạo ngành Giáo dục đang có mặt, thế là cô liền lấy lại bình tĩnh rồi bước nhanh ra ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương