“Được.” Phong Lăng lại nhìn cô một cái rồi mới lui ra ngoài.Quý Noãn nhớ lại hôm qua, chính tay cô cắt nát mớ bánh ngọt.Rồi cô lại nhớ đến dáng vẻ lúc Mặc Cảnh Thâm đưa bánh, đột nhiên trái tim như bị ong mật chích.Tâm trạng cô bây giờ rất phức tạp, cảm xúc trăm mối ngổn ngang, không cách nào hình dung được.Cô chỉ hận không thể lập tức chạy ra sân bay tìm Mặc Cảnh Thâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương