Tuy rằng giọng nói Quý Noãn bình tĩnh, nhưng rõ ràng ẩn chứa mấy phần cứng rắn.

Dứt lời, cô thản nhiên tiếp tục cúi đầu lật sách.

Sau khi lật xong một tờ, cô lại bình thản nói tiếp: “Nếu không thì anh đặt vé máy bay về Hải Thành đi, em và anh cùng về.

Em không học nữa, sau khi vết thương lành, mỗi ngày em làm bà chủ giàu có ăn chơi trác táng.

Anh cũng đâu thiếu tiền, cho dù mỗi ngày em cấm thẻ quẹt lung tung, hay mù quáng đầu tư trăm triệu trăm tỷ, sau đó mỗi ngày bù lỗ cả trăm triệu, phá của như vậy, anh vẫn nuôi được em