Quý Noãn cũng không định hạ thấp giọng, chỉ cười nói: “Ba, ba còn nhớ khi còn bé, con có một bài tập, đó là đặt câu với hai cụm từ tại vách mạch rừng và có tật giật mình không.

Lúc đó con còn chưa biết phải đặt thế nào, nhưng bây giờ nghĩ lại cuối cùng con cũng đã biết phải đặt thể nào rồi.” Hiên nhiên người bên ngoài nghe ra ẩn ý trong lời nói của Quý Noãn.

Bà ta nấp ngoài cửa định đi nhưng khi biết đã bị phát hiện, bà ta đờ người đứng bên ngoài một lúc rồi đột ngột đẩy cửa vào phòng.

“Noãn Noãn, con không thể nói vậy được.

Đúng là tại vách mạch rừng nhưng không hề liên quan đến có tật giật mình.