Nam Hành cười khẩy: “Ở những chỗ như Tử Tinh Thành từ trước đến giờ làm gì có nước trái cây nguyên chất.Trong nước hoa quả cũng có rượu nồng độ thấp, khoảng mười sáu độ, bình thường cũng sẽ không nếm ra được.Nhưng nếu chỉ có vậy mà cũng say được thì tửu lượng của cô Quý đây thật sự thảm hại đến mức nào hả?” Mắt Quý Noãn hơi lờ đờ nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm: “Thế à?” Mặc Cảnh Thâm không đáp lại, chỉ giữ cô cho chắc rồi hờ hững nhìn nửa chiếc bánh gato còn lại trên bàn.Nam Hành cũng như nghĩ ra điều gì đó, nhìn dáng vẻ say xỉn của Quý Noãn rồi lại nhìn chiếc bánh gato.Anh ta bước đến cắt một miếng bánh bỏ vào miệng nhai hai cái, cố chịu đựng vị ngọt ghê răng rồi nuốt xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương