“Cầu xin các ông tha cho tôi...”

“Cầu xin? Nếu cầu xin mà có tác dụng thì nhà mày đã không phá sản rồi!” Người đàn ông cười lạnh, tàn nhẫn nằm tóc cô ta: “Mấy người ông đây đợi trong phòng lâu như vậy mà con m* nó mày muốn chạy là bỏ chạy à? Làm mất hứng thú của mấy ông thì thì không đơn giản như việc chỉ trả tám mươi nghìn đâu.

Mày muốn tự do đúng không? Thế mày tự hỏi những người ở xung quanh xem, người đến Tử Tinh Thành này không thiếu tiền.

Mày nhìn xem ai sẽ mua cô? Ông đây là giá cũng không cao, gấp mười lần thôi! Sao hả? Tám trăm nghìn!”

Lăng Huyên Nhi tuyệt vọng khóc to.