“Để anh nếm thử nào.” Mặc Cảnh Thâm đi tới.

Quý Noãn đẩy một bát mì khác đến cạnh anh, ý là để anh nếm thử.

Kết quả anh lại đè chặt cái tay mới duỗi ra phân nửa của cô, cúi đầu hôn lên đôi môi vẫn còn dính nước mì của cô.

Quý Noãn: “...”

Liếm sạch nước mà trong miệng cổ xong anh mới buồng cổ ra, hờ hững đánh giá: “Cũng được, vị súp rất thơm, rất ngon miệng.” Quý Noãn: “...” Người đàn ông này thật là, đến cả ăn mì mà cũng lợi dụng cô nữa.