Có lẽ nhận ra tâm trạng thoải mái và tự tin của cô, Mặc Cảnh Thâm ôm eo kéo cô vào lòng, thấp giọng nói từng câu từng chữ, nhưng lại mang ý cảnh cáo: “Sau này dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, em cũng không được chạy đến chắn cho anh.Nhớ thật kỹ, nghe chưa?” Quý Noãn cười.Trong tình huống đó, đừng nói là tách trà, cho dù là dao thì cô cũng sẽ vô thức xông lên mà thôi.Mặc Cảnh Thâm đưa cô trở về phòng, bảo người giúp việc lấy rượu thuốc đến.Anh đặt cô ngồi ở mép giường, cúi người tự tay xoa thuốc vào vết máu bầm to bằng nắm tay trên đùi cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương