Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm vẫn lạnh lùng như cũ, anh chậm rãi mở miệng: “Cuộc đời của con không cần bất kỳ người nào khoa tay múa chân, kể cả là ba ruột cũng vậy.”“Con!” Mặc Thiệu Tắc nhìn chằm chằm vào anh, rồi lại quét mắt nhìn về phía Quý Noãn vẫn được anh che chắn sau lưng.Đột nhiên ông ta cau mày, nheo mắt, sẵng giọng: “Vậy là con quyết tâm đổi địch với ba!” Mặc Cảnh Thâm làm như không nghe thấy, quay đầu nhìn Quý Noãn, tay vuốt nhẹ lên vị trí cổ vừa bị đập trên đùi: “Còn đau không?” Đau, dĩ nhiên là đau, có lẽ bây giờ đã bầm tím cả rồi.Nhưng dù sao trên chân vẫn còn lớp quần ngủ nên không ai thấy được.Biểu cảm trên mặt Quý Noãn vẫn không thay đổi: “Em không sao, qua một lúc nên cũng không còn đau nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương