Lúc Phong Lăng quay người, định đi ra ngoài, đột nhiên cô nhìn thấy bộ đồng phục căn cứ màu đen mà hôm qua cô thay ra đang gấp để trong cánh cửa tủ rộng mở.

Nhìn bộ đồng phục này, ánh mắt cô lạnh lẽo thấu xương, trước mắt không ngừng hiện lên hai con chữ “Khai trừ” to đùng cùng con dấu trên văn bản ban nãy.

Khu rừng mà cô sinh sống thuở nhỏ đã bị thiêu cháy, ngôi nhà gỗ của cô đã không còn. Cô tưởng mình có thể bình tĩnh chấp nhận tất cả, bởi vì chí ít cô còn có căn cứ XI, còn có Lệ Nam Hành.

Nhưng cô hoàn toàn không ngờ rằng.

Cô sẽ bị căn cứ XI gạch tên.