Hiếm khi nghe được tâm sự trong lòng Phong Lăng, Lệ Nam Hành mỉm cười, lau sạch nước rửa rau trên tay, sau đó trở tay ôm cô vào lòng. Anh cúi đầu xuống, tì trán mình lên trán cô, kề sát chóp mũi mình lên chóp mũi cô, chỉ còn đôi môi vẫn đang giữ khoảng cách nửa ngón tay, nhưng hơi thở của hai người đã quấn quít lẫn nhau.
“Nói vậy là bây giờ em đang rất rất yêu anh à?” Giọng của người đàn ông trầm khàn, quyến rũ, anh thuận thế áp môi mình lên môi cô, tha hồ “sàm sỡ”.
Phong Lăng đang thẳng thắn tâm sự với Lệ Nam Hành, không biết anh lại đột nhiên nổi hứng gì. Vả lại, cô vẫn chưa rửa tay nên vội vã giơ tay, tách hai người ra để tránh làm bẩn áo anh, sau đó né đầu về phía sau: “Lệ Nam Hành, có phải cả đời này, anh cũng không biết xấu hổ là gì không? Em mới nói có một câu, mà anh lại hôn…”
Nhưng người đàn ông lại gặm lên môi cô tiếp: “Xấu hổ là gì chứ? Anh không biết thật đấy, anh chỉ biết vừa nãy em bảo thích làm tất cả mọi việc cùng anh. Em nói thích cảm giác cùng tồn tại với anh, đây là sự ỷ lại, em hiểu không hả? Phong Lăng, những ngày chúng ta sống trong rừng đã khiến em hoàn toàn có thói quen dựa dẫm vào anh rồi. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, em phải luôn ghi nhớ cảm giác ấy. Dù ở bất cứ đâu, gặp phải chuyện gì đều phải nghĩ tới anh đầu tiên. Chắc chắn anh sẽ không phụ sự dựa dẫm này của em, hiểu chưa?”
Anh vừa nói lại vừa hôn lên khóe môi cô: “Bất kể em ở đâu, anh sẽ luôn đứng phía sau em.”