“Không thể đảm bảo được một trăm phần trăm?” Hiển nhiên Phong Lăng không hiểu mấy lời này lắm, cho dù Lệ Nam Hành không đem mấy thứ như bao cao su đến đây, thì mỗi lần cao trào kết thúc anh đều rất chú ý.

Trước khi cô chuẩn bị kỹ càng hết mọi việc cũng như trước khi cô chính thức được gả vào nhà họ Lệ, anh sẽ không để cô mang thai, tránh cho cô rơi vào hoàn cảnh rối rắm hay bị ép buộc.

“Anh ở đây cũng gần nửa năm rồi.”

Lệ Nam Hành không nói nhiều mà chỉ buông một câu như vậy. Lời nói cộng thêm ánh mắt mang ý tứ sâu xa của anh đủ để cô hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói đó là gì.

Cuộc sống về đêm ở nơi như thế này không được phong phú, không có nhiều trò chơi và hoạt động giải trí náo nhiệt như bên ngoài. Sau khi màn đêm buông xuống, hai người ăn cơm xong thì trò chuyện một lát, rồi họ dùng mấy viên đá được Lệ Nam Hành mài cho nhẵn bóng tròn vo làm quân cờ để chơi trên mặt đất, sau đó thì cũng chỉ có nằm ngủ.