Giọng điệu này của Phong Minh Châu nghe có vẻ không chân thành, nhưng bây giờ không phải là lúc so đo những chuyện này với cô ta. Tần Thu nhìn cô ta một lúc, cảm nhận được sự tức giận và bất bình ngấm ngầm trong lòng cô ta, bà định nói gì đó, nhưng ông cụ Phong đang cầm xấp tài liệu trong tay lại nói: “Tại sao cháu gái út của chúng ta lại ở chỗ của Lệ Nam Hành? Con bé là một đứa con gái, sao có thể sống trong căn cứ XI? Thậm chí…”

Ông cụ chỉ vào tài liệu trong tay: “Con bé ở một nơi như căn cứ XI, mà lại có xấp tài liệu dày cộm như này? Một cô gái mà lại giành vị trí thứ nhất trong mọi cuộc khảo sát? Còn là một trong những tay súng bắn tỉa giỏi nhất được căn cứ XI công nhận, ở đây còn có…, còn có cái gì mà huấn luyện viên? Còn vô địch gì đó nữa… rốt cuộc con bé đã trải qua những chuyện gì vậy?”

Nhớ lại lần đầu tiên gặp Phong Lăng, Tần Thu và mẹ mình đã suýt nhận ra cô vì gương mặt của cô, nhưng lúc đó vì cuộc sống, nên Phong Lăng vẫn cố gắng đóng giả làm con trai.

Tần Thu nhìn xấp tài liệu trong tay ông cụ Phong, điều bà từng suy đoán ngày trước bây giờ đã được xác định một trăm phần trăm. Lòng bà hiện tại cũng đang dậy sóng, giọng nói cất lên cũng như đang cố gắng đè nén sự xót xa: “Con bé đóng giả con trai, sống trong căn cứ XI. Con cũng cũng không rõ nó đã phải trải qua những chuyện gì nhưng có thể khiến một cô gái đang yên đang lành bắt buộc phải giả làm con trai, chứng tỏ trước khi vào căn cứ XI, cuộc sống của con bé không hề tốt.”

Phong Lăng trong bức ảnh khá xinh đẹp, nhưng vừa nghe nói ngày trước cô sống không hề tốt, nước mắt của bà cụ Phong lại tuôn rơi: “Sống không hề tốt là không tốt đến mức nào? Không được… bây giờ, mẹ phải đón con bé về ngay! Chị Mạch, chị mau đi thu dọn phòng ốc, chính là căn phòng ngủ lớn luôn để trống sát phòng chúng tôi, sau này đó sẽ là phòng của Phong Lăng. Chị mau đi quét dọn đi, tất cả đồ đạc đều thay mới hết, miễn là đồ mà con gái thích thì mua cả về bày trong phòng cho tôi. Tôi muốn đón con bé về, muốn đền bù tất cả mọi thứ đã nợ nó hai mươi năm nay. Cháu gái của tôi đã phải chịu quá nhiều tủi hờn, nhất định tôi phải đón nó về để nó được sống sung sướng!”