“Kể cả có bị kề dao vào cổ, anh cũng sẽ không buông tay em ra thì sao anh có thể đẩy em ra được?” Lệ Nam Hành.



Lúc người đàn ông tạm nghỉ nhưng vẫn chưa có ý định kết thúc hoàn toàn, Phong Lăng nhớ đến sự chủ động mà anh nói. Cô lại nhớ tới ngày hôm nay, anh phải cuốc bộ đến đây, sau đó lại bận rộn mãi ở bên ngoài, nhưng vẫn có thể có sức lực khiếp người thế này, đúng là cô không khuất phục cũng không được.

Dù toàn thân cô đều đã tê dại và mỏi nhừ tới mức tạm thời không muốn cử động, nhưng cô vẫn trở mình bên cạnh người đàn ông, đôi mắt cô mơ màng vì chứa đầy nước mắt.

Lệ Nam Hành ngoảnh sang nhìn cô, anh vẫn chưa thỏa mãn, chỉ đang nghỉ ngơi mấy phút lấy sức để tiếp tục thôi. Kết quả anh nhìn cô gái nhỏ đang gối lên cánh tay mình, nhìn gương mặt ửng hồng của cô, bị ánh mắt này của cô hấp dẫn đến mức không còn cần đến mấy phút nghỉ ngơi nữa mà muốn cứ thế tiếp tục luôn. Anh mỉm cười, hôn lên má đối phương: “Em thế này khiến anh cảm thấy mình như một gã lưu manh ỷ mạnh hiếp yếu ấy.”