Quý Noãn ôm chân ngồi cạnh cửa sổ, nhìn chằm chằm lên bầu trời bên ngoài.Cô bị nhốt tại đây, dường như thời gian cũng trở nên ngưng đọng.Cho đến khi Quý Noãn loáng thoáng nghe thấy tiếng xe vang đến từ xa, cô bỗng chốc bật dậy.Cô vội vã xoay người chạy đến bên cửa, áp sát lỗ tai lên.Đây là tầng ba, cô không thể nghe rõ được động tĩnh ở tầng một, nhưng có thể nghe thấy tiếng cửa vang lên, sau đó là một loạt tiếng bước chân từ tầng một đi lên, đang dần tiến lại gần cửa, càng ngày càng gần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương