Buổi chiều hôm nay Phong Lăng quả thực rất khó lập uy.Nhưng tất cả mọi người trong đội đều hiểu tính cách thường ngày của cô, nhất là mấy tên bình thường hay gây sự cũng đã bị cô giải quyết từ lâu. Vì vậy, cho dù nghe thấy đủ các đồn truyền ra từ trong căn cứ, họ còn nghe nói ông cụ Lệ nhận cô làm cháu dâu ở trước mặt mọi người, nhưng cả đám cũng chỉ dám tranh thủ quan sát vẻ mặt của cô lúc huấn luyện. Họ thấy ánh mắt và biểu cảm của cô không có gì khác thường, tâm trạng của cô cũng không đến nỗi quá tệ, nhưng cũng chỉ nhìn ra như vậy, còn lại chẳng thể nhận ra được bất cứ điều gì khác.Mãi mới đến buổi tối, thấy đã gần đến giờ, Phong Lăng lặng lẽ tránh né ánh mắt của A Phong, không trở về trụ sở căn cứ mà đi tới nơi ở của Lệ Nam Hành.Từ xa cô đã nhìn thấy ánh đèn trong phòng anh, Phong Lăng đi thẳng qua đó. Giữa đường cô gặp Tiểu Hứa, Tiểu Hứa nhìn sang hướng cô định đi thì lập tức cười khà khà với vẻ mặt “đừng ngại, cô cứ đi đi, tôi không phải là A Phong, tuyệt đối sẽ không tố giác cô đâu” rồi đi ngay.Phong Lăng đi vào nơi ở của Lệ Nam Hành, chỉ gõ nhẹ cửa hai lần, cửa phòng đã mở ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương