“Cứu tôi!!!”

“Ưm!”

Hai người đàn ông giữ chặt Quý Noãn. Một người thuần thục bẻ hai cánh tay cô ra sau, một người nhanh nhẹn lấy vải ướt bịt kín miệng cô lại.

Rõ ràng bọn họ được huấn luyện đàng hoàng, động tác chuyên nghiệp, khiến người khác không kịp tránh né. Mặc dù Quý Noãn có phòng bị nhưng chưa đến một giây cô đã bị khống chế. Miệng cô bị bịt kín, ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thốt ra nổi.

“Ưm ưm! Thả… Ưm…”