Trận giày vò ở trong suối nước nóng của khách sạn kia khiến sau khi về căn cứ, sáng hôm sau suýt nữa Phong Lăng đã không thể dậy đúng giờ. Đến hơn nửa đêm cô mới ngủ, cũng may là cô có đặt báo thức trong điện thoại, bởi bình thường cô không cần đến chuông báo thức cũng có thể tỉnh lại rất đúng giờ theo đồng hồ sinh học. Thế nhưng hôm nay phải đợi đến khi chuông báo thức reo lên cô mới mở choàng mắt ra.Huấn luyện lúc sáng sớm trôi qua một cách êm đềm, sau khi ăn cơm chưa xong, cô còn bớt chút thời gian tổng hợp lại những vấn đề đã xuất hiện trên sân thi đấu trong đợt thi sát hạch vừa rồi, gọi đám người mới tập trung để giảng giải cho họ. Từ biểu hiện và lời nói thì cô cũng đại khái hiểu được suy nghĩ và tâm trạng của họ.Tất nhiên, Lệ Nam Hành đã nói thẳng trước mặt họ rằng bản thân không hề hài lòng với kết quả này, tuy thoạt nghe như là đã công khai chê bai họ, nhưng đối với mấy đứa nhóc trẻ tuổi lòng đầy nhiệt huyết này, phải làm như thế mới có thể khơi dậy được ý chí chiến đấu trong lòng chúng. Hôm nay, mấy tên nhóc này ai nấy đều không chịu thua, không muốn bị xem thường, càng không muốn chỉ vì vài lời chê trách của Lệ lão đại mà đã cuốn gói rời khỏi căn cứ, vì thế lúc huấn luyện sáng sớm nay, ai ai cũng hăng hái hơn hẳn thường ngày.Mãi đến tận buổi chiều, trong căn cứ bỗng có vài vị khách không mời mà đến. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương