Thật sự không thể che nổi!

Lệ Nam Hành đau đầu nằm ở trên giường thở hổn hển, chỉ muốn Phong Lăng mau chóng đi ngủ, còn anh sẽ nhân lúc cô đang say giấc để đi ra ngoài nghĩ cách giải quyết.

Kết quả cô gái nhỏ nằm cạnh cứ tựa đầu vào ngực anh mãi, ánh mắt thì luôn nhìn chằm chằm về phía dưới chăn của anh...

“Nhìn gì đó? Sao còn chưa ngủ đi?” Giọng nói của người đàn ông khản đặc, anh đưa tay lên bịt mắt cô lại: “Em ngủ đi.”

Tầm mắt bỗng bị che khuất, Phong Lăng hơi ngớ người ra, sau đó cô đưa tay lên kéo tay anh xuống: “Lão đại anh đừng có bịt mắt em.”