Lệ Nam Hành liếc vào trong lều chống đạn nhỏ nhất cạnh doanh trại, sau đó nói nhỏ chỉ để một mình A K có thể nghe thấy: “Tối nay, lúc đám Tam Bàn đi vào thôn xóm gần đây đổi thức ăn, đã tiện thể đổi hai vò rượu trong một nhà dân do chính họ ủ.”“…” A K nhìn cái vật có hình thù giống vò rượu.Hèn chi, đột nhiên lão đại lại bảo anh ta đi chuốc say Phong Lăng.Xem ra lão đại đã có ý định này từ trước rồi nên mới cho phép Tam Bàn đi đổi rượu về, cũng có nghĩa là bây giờ chỉ còn thiếu một người như “người anh em tốt” có thể đi cụng ly với Phong Lăng thôi.Mà người này có lẽ chính là anh ta rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương