“A á á!!!““Tôi không phải. Tôi không làm. Bà tránh ra...”Thêm một lần nữa bị cào cấu vào mặt, Phong Minh Châu cảm giác như mình sắp sụp đổ tới nơi, lại còn vì sợ chiếc khăn tắm trên người bị tuột ra nên chỉ có thể dùng một tay giữ nó lại. Có điều trong tình cảnh này, trước sự điên cuồng của một người đàn bà thì chút sức lực nhỏ nhoi ấy chẳng thấm vào đâu.Bà Lưu thấy cô ta cứ giữ khư khư chiếc khăn tắm trên người, giận đến đỏ cả mắt, dứt khoát giơ tay ra túm lấy chiếc khăn tắm: “Loại gái ngành không biết xấu hổ. Bà đây sẽ khiến cho mày không còn mặt mũi ngẩng đầu lên nữa.”“Tôi không dụ dỗ chồng của bà, bà hiểu lầm rồi, tất cả đều là hiểu lầm, có người hãm hại tôi, á... á...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương