Anh hỏi: “Thế nên cho dù là người đàn ông mình thích, em cũng dễ dàng dâng bằng cả hai tay lên cho người ta, chưa từng nghĩ đến việc tranh giành hay sao?”

“Tranh giành gì chứ?” Phong Lăng liếc anh một cái: “Trước giờ tôi chưa từng cướp đồ của người khác, người đàn ông của người khác tôi lại càng không thể tranh giành, vả lại cả hai cũng đã cưới rồi, tôi có cần thiết phải chạm đến ranh giới đạo đức này không?”

Nói xong, cô dứt khoát hất cánh tay của anh ra rồi đứng dậy bỏ đi.

Lệ Nam Hành: “...”

Đàn ông của người khác sao?