Mặc Cảnh Thâm kéo cô lại, đặt lên bệ thủy tinh rồi cúi đầu hôn xuống, nhẹ nhàng gặm mút môi cô.Đột nhiên anh vào đây thế này, Quý Noãn bị anh hôn đến toàn thân mềm nhũn, suýt chút nữa đứng không vững.Cả người cô bị mùi hương của anh bao quanh, hơi thở đàn ông lành lạnh mà cố chấp, có hơi ấm chỉ của riêng anh.Cô mặc áo sơ mi của anh, chiều dài chỉ mấp mé che qua bắp đùi, chỉ cần hơi ngước mắt lên là anh sẽ có thể nhìn thấy đôi chân đang khép chặt lại qua tấm gương sát đất sau lưng cô trong phòng tắm.Mặc Cảnh Thâm ôm cô chặt hơn, đặt ở trước người, nụ hôn càng lúc càng đắm đuối. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương