Nhìn cô gái đang nằm trên giường, lại nhìn phong cảnh dưới khóa kéo áo ngoài của cô, yết hầu của Lệ Nam Hành khẽ chuyển động, anh vốn muốn giúp cô cởi áo thể thao bên ngoài ra, nhưng chợt phát hiện Phong Lăng như vậy khiến bản thân không thể nào khống chế được chính mình. Anh khựng lại một lúc, kéo chăn đắp lên người cô, rút điếu thuốc từ trong túi ra, quay người, đi thẳng đến trước cửa sổ châm thuốc, làn khói mờ mờ ảo ảo.
Người ta đều nói là hút thuốc có thể phân tán sự chú ý, có thể khiến con người ta tỉnh táo nhưng đầu óc anh không ngừng mường tượng lại hình ảnh của Phong Lăng từ năm mười ba tuổi đến giờ. Từng hình ảnh như hiện rõ trước mặt anh. Bao gồm cả vẻ mặt lạnh lùng của cô khi nói ra những lời tuyệt tình kia chín tháng trước. Anh thật sự không nghĩ rằng mình sẽ lại liên quan gì đến cô nữa. Nhưng chỉ cần cô gái này xuất hiện trong căn cứ XI, Lệ Nam Hành lại phát hiện bản thân đã đứng trong vũng lầy viết đầy tên cô từ lâu, muôn kiếp cũng không thể trèo lên nổi.
…
Phong Lăng ngửi thấy mùi khói thuốc, không quá nồng nhưng cô vẫn cảnh giác cố mở mắt ra theo bản năng, có điều lúc mở mắt, cô vẫn còn cảm giác choáng váng vì say. Phong Lăng không nhìn rõ chiếc đèn kiểu châu Âu trên trần nhà, chỉ có thể nhìn thấy có đèn đang sáng, cũng không biết giờ là ngày hay đêm, hiện giờ, rốt cuộc cô đang ở đâu. Ngay cả chuyện ngồi máy bay đến Hà Thành trước đó, dường như cô cũng không nhớ rõ nhưng Phong Lăng mơ hồ nhìn ánh sáng hơi chói mắt của bóng đèn, một lúc sau, vì muốn đi vệ sinh, cô đấu tranh để ngồi dậy.
Phong Lăng nắm cạnh giường, lảo đảo đứng dậy, không biết nhà vệ sinh ở đâu nhưng cô vẫn dựa vào bản năng để đi vài bước, nhìn sang vách ngăn bên kia không có đèn sáng liền loạng choạng đi tới. Cô mò mẫm tìm kiếm trên tường, hình như là công tắc đèn, ngón tay ấn xuống, quả nhiên đèn bên trong sáng lên, bồn cầu và buồng tắm được tách biệt bằng cửa thủy tinh, cô mở cửa buồng có bồn cầu rồi chui vào ngay.