Quý Noãn bĩu môi: “Vậy sao trước đó anh không nói với em một tiếng?”

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, nâng cằm cô lên, giữa lông mày là ý cười nhàn nhạt: “Trước khi xong việc, anh không muốn em có áp lực tâm lý.”

Trái tim Quý Noãn phút chốc tan ra như tuyết đầu mùa.

Nếu sớm biết mấy ngày nay Mặc Cảnh Thâm bận rộn là để hoàn thành lời hứa một tuần với cô, đúng là cô sẽ có áp lực tâm lý và sẽ đặt tay lên ngực tự hỏi, có phải mình đã hơi ngang ngược vô lý hay không.

“Xin lỗi.” Sai lầm lớn nhất của Quý Noãn là thiếu tin tưởng anh. Trong lòng cô rất băn khoăn: “Thật ra em cũng không để ý chuyện của thư ký An cho lắm, em biết anh không có gì với cô ta…”