Đến bệnh viện tư nhân của Bác sĩ Văn tại Boston, đây là một bệnh viện có quy mô lớn, nhìn bên ngoài thì có vẻ rất đơn giản, bình thường nhưng khi vào trong mới thấy trang bị rất đầy đủ. Mặc dù nói là bệnh viên tư nhân nhưng ở đây lại chẳng hề thiếu bất cứ một trang thiết bị y tế nào so với những bệnh viện lớn trên khắp nước Mỹ. Thậm chí đến cả nhân viên y tế ở đây cũng đều là những người có trình độ cao, hơn nữa nơi đây còn có cả những bác sĩ đứng đầu trong giới y học.

Sau khi đến bệnh viện, Hàn Kình chỉ hỏi xem Lệ lão đại đã tỉnh lại chưa, nhận được câu trả lời chưa tỉnh, vẫn còn đang quan sát thêm, anh ta quay đầu, ra hiệu cho mấy người khác đưa Phong Lăng đến phòng bệnh ở tầng trên.

Đưa Phong Lăng đến phòng bệnh là để kiểm tra kỹ vết thương lúc trước của cô, dù sao Phong Lăng đã đến đây rồi, cô cũng chẳng thể nào mà từ chối được nữa. Cô cứ vừa đi vừa nghĩ, cú đánh mà Lệ Nam Hành bị đánh trúng vào gáy bằng cây gậy khi ấy quả thật là không hề nhẹ, lần này, do mất máu quá nhiều mới dẫn tới tình trạng hôn mê, chắc ít nhiều cũng có liên quan tới thương tích ở phía sau gáy, mong là thần kinh não bộ không bị tổn thương, nếu không sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến tình trạng cơ thể sau này.

Mặc dù Phong Lăng có chút hiểu biết về những vùng quan trọng và các huyệt vị trên cơ thể con người nhưng dù sao cô cũng không phải bác sĩ, suy cho cùng cô cũng không nắm rõ được là anh bị thương đến mức nào. Phong Lăng chỉ nhớ rằng khi ngồi trong xe, đằng sau lưng anh thấm đẫm máu tươi, nhìn chung thì vết thương không hề nhẹ.

Sau khi vào trong phòng bệnh, một cô y tá cũng theo vào để giúp Phong Lăng thay bộ đồ nhạt màu dành cho bệnh nhân để cô cảm thấy thoải mái hơn. Sau đấy, y tá đưa cô đi làm xét nghiệm rồi dắt cô quay trở lại phòng để nghỉ ngơi.