Thụy Sa căm giận nhìn Lệ Nam Hành: “Đúng, đây là cuộc sống mà tao chọn! Nhưng nếu mày không xuất hiện trong cuộc đời của tao, nó cũng không bị hủy hoại thành ra thế này! Chồng tao mất rồi cũng không sao, nhưng con tao… Hai đứa con của tao còn nhỏ như vậy, mày làm thế nào để trả lại mạng của hai đứa nó cho tao đây!”

Lệ Nam Hành thản nhiên đáp: “Cô biết rõ lăn lộn ở những nơi đen tối đó thì không nên sinh con. Cô để hai đứa trẻ sống đầu đường xó chợ với mình, đây cũng chính là sự lựa chọn của cô, không phải sao? Pháp luật không nể nang tình cảm, những việc các người làm là những chuyện thối tha thế nào thì tự cô biết rõ. Căn cứ XI chỉ là một thanh kiếm sắc bén của quân đội và cảnh sát thôi, không có tôi, không có căn cứ XI thì cũng sẽ có người khác nhận lệnh đi xử lý các người. Còn về hai đứa trẻ, có lẽ không phải người của chúng tôi đụng đến chúng, hai đứa chết như thế nào, chắc cô cũng nên tự xem lại bản thân cô đi.”

Thụy Sa túm chặt áo anh: “Chúng nó chết dưới máy bay ném bom ở đất nước chiến loạn! Máu thịt lẫn lộn! Trước lúc chết còn không nhắm được mắt!”

“Nếu không phải vì bị người của căn cứ XI các người đuổi giết, nếu không phải đã đến bước đường cùng, bọn tao cũng sẽ không chạy đến đất nước nguy hiểm đó. Tất cả là tại mày, đều là tại mày.”

Lúc Thụy Sa đang gào thét điên cuồng, cửa sổ trên ban công đột nhiên truyền đến một tiếng nổ mạnh, Lệ Nam Hành luôn bị ép lên tường lộ ra động tác có vẻ rất bị động đột nhiên chuyển thành giơ một tay lên chế trụ cổ tay của Thụy Sa, dùng sức đẩy cô ta lên phía trước. Lúc Thụy Sa không kịp đề phòng, Lệ Nam Hành đã giơ tay chộp, đoạt lấy khẩu súng trong tay cô ta, sau đó giơ súng tì lên trán cô ta, anh lạnh lùng nhìn đối phương: “Ngày xưa, khi ở Hải Thành, cô còn ít tuổi mà đã sát hại biết bao nhiêu cô gái trẻ xinh đẹp trong hộp đêm, cô tưởng tôi không biết chuyện này à? Từ trong xương tủy, cô đã là một người phụ nữ rắn rết, tàn nhẫn thì đừng có tỏ vẻ máu mủ tình thâm gì trước mặt tôi. Nếu cô thật sự thương xót hai đứa bé và chồng cô thì sau khi biết tất cả đều đã bị hủy hoại, cô đã không tiếp tục đi theo cái đám buôn thuốc phiện đó rồi!”