Lệ Nam Hành kiên quyết không chuyển chỗ, vẫn ngồi đó: “Ừm, vậy anh ở đây với em.”

Phong Lăng nhìn anh: “Anh không nghe thấy trọng điểm à?”

“Gì cơ?”

“Tôi nói là muốn ngồi một mình.”

Lệ Nam Hành nhìn cô một lúc, sau đó như thể hơi ngại ngùng, ho khụ một tiếng, cầm chiếc áo trên sofa lên, chầm chậm mặc vào, nhìn có vẻ lưng anh thật sự rất đau, lúc xỏ tay áo không được nhanh nhẹn như lúc cởi. Sau khi cánh tay anh vướng víu ngừng lại một lúc, thấy Phong Lăng không hề có ý qua giúp mình, cuối cùng anh vẫn tự mặc áo lên người.