Phong Lăng thậm chí còn tưởng mình đã nhìn lầm. Ở nơi băng tuyết tràn ngập này, hơi thở trắng xóa đã che khuất một nửa tầm nhìn trước mặt.

Phong Lăng híp mắt, cẩn thận nhìn về hướng kia, nhưng lại chẳng thấy gì.

Ánh mắt cô tối đi, sau đó cô lại đảo mắt nhìn xung quanh, vẫn không trông thấy gì cả.

Vốn cũng không nên có.

Cô quay người rời khỏi chỗ cây thông Noel, mua một hộp mì ăn liền ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu, sau đó trở về chỗ ở.